Sói “lai” dê và Thỏ ú – Chap 10_Part 2

                                                          Chap 10 – part 2 

Tách…Giám đốc và trợ lí trong phòng đâu có ngờ rằng cửa phòng chưa đóng và có một người vô tình đã kịp xem và chụp lại khoảnh khắc hiếm có kia.

Cạch…

-Kyuhyunie oppa…

Nghe thấy tiếng gọi Sung Min mới giật mình vội đẩy Kyu ra. ( Vì hai người đứng sau cửa nên người kia không nhìn thấy)

– Seohyun, em làm gì ở đây ? – Kyu ngạc nhiên.

– Em đến mà oppa không thích à ? – Seohyun giả vờ dỗi.

Sung Min tròn mắt nhìn. Trước mặt cậu là một cô gái xinh đẹp, mặc váy ngắn, chân dài, mắt xanh, môi đỏ, mặt đánh phấn dày cộm, nhìn không bình thường một chút nào cả. Kyu nhìn Min rồi chỉ lên môi mình. Min ngơ ngác nhìn Kyu, đặt tay lên môi mình rồi giật mình đỏ mặt. Vội vàng chạy vào phòng vệ sinh. Rầm. Kyu mỉm cười.
Liếc qua Seohyun, Kyu khẽ nhăn mặt.

– Đã nói là đừng mặc váy ngắn đến công ty mà !

– Oppa, váy này của em là dài nhất đấy ! – Seohyun chỉ vào cái váy ngắn đến đùi của mình. ( Trời, vậy ngắn nhất không biết là đến đâu nữa ! )

Ào…Min xả nước đầy bồn. Nhớ lại lúc nãy. Min cũng không hiểu tại sao mà lúc ấy cậu lại không đẩy Kyu ra, tại sao nụ hôn đầu của cậu lại bị cướp mất từ một người mà cậu chẳng hề thích chút nào.

– Trợ lí, dùng nhiều nước như thế sẽ rất tốn đấy ! – Trong cái lúc mà cậu đang suy nghĩ về hắn ta thì hắn ta ngồi ngoài kia chen vào một câu rất ” duyên ” như thế.

– Tốn nước thì kệ anh, tại ai mà tôi phải làm thế hả ? Đáng ghét ! – Min lẩm bẩm.

Min khẽ hất nước lên mặt. Phải rồi, phải suy nghĩ thật kĩ, phải tìm cách đối phó với hắn ta chứ ! BIết ngay mà, ngay từ lần đầu gặp mà đã sờ mó người ta là cậu biết ngay hắn là một tên dê chính hiệu, vừa dê vừa gian cậu thật là xui xẻo khi mà gặp lại hắn ta, nay còn xui xẻo hơn khi mà bị hắn ta cướp mất nụ hôn đầu. Min lấy tay khẽ kì lên môi. Phải rửa sạch cái mà hắn đã để chạm vào môi cậu trước đã rồi có chuyện gì thì giải quyết sau vậy.

– Trợ lí, dù sao thì mọi việc cũng đã rồi ! Cậu làm thế để làm gì hả ?

Min giật mình. Tên đáng ghét đó biết cậu đang làm gì hay sao mà lại nói thế ? Mà kệ hắn ta, tại sao cậu lại vì lời nói của hắn mà bị ảnh hưởng như thế ! Min cố tình lơ đi và làm cho xong việc của mình.

Còn về phần Dong Hae, sau khi lượn qua phòng Kyu cậu đã kiếm được thứ vô cùng hay ho. Thả mình xuống ghế, Hae rút điện thoại ra xem lại tấm ảnh lúc nãy. Cậu bật cười.

– Kyu à, Minnie không phải người dễ dãi đâu, em làm thế là hơi nhanh đấy ! – Và rồi cậu lại nhớ về cái ngày xưa, cái ngày mà Eunhyuk đã bắt cậu phải làm người yêu của hắn. Cậu cũng không biết tại sao mình lại dễ dàng nhận lời thế.

__________________Flash back______________________

– Cậu hãy đóng giả làm người yêu của tôi đi !

Cooking Cooking restaurant…

Dong Hae ngồi nhìn Hyuk gắp thức ăn lia lịa.

Hae’s POV
Tên đáng ghét…tống tiền mình rồi vô tư ngồi ăn thế này !
End Hae’s POV

– Này Dong Hae, tại sao lại cứ thần người ra thế ? Ăn gì đi chứ ! – Hyuk giục.

– Tôi ăn rồi !

– Không ăn nữa hả ? Vậy thôi ! – Hyuk thản nhiên trả lời câu hỏi hộ Hae.

– Vậy tóm lại là cậu muốn gì đây ?

– Tôi đã nói rồi còn gì !

– Nhưng…

– Cậu cứ thoải mái từ từ suy nghĩ, chưa vào lớp đâu mà sợ !

– Vậy..nếu tôi đồng ý thì cậu sẽ đưa cho tôi tấm ảnh chứ ? Đúng không ?

– Ừm. – Hyuk chẳng ngẩng lên nhìn Hae.

– Nếu vậy thì…tôi đồng ý !

– Huh ? – Hyuk ngạc nhiên khi thấy Hae quyết định nhanh thế.

– Tôi nói là tôi đồng ý rồi mà ! Mau đưa tấm ảnh đây !

– À, ừ. – Hyuk tròn mắt nhìn Hae, ngậm đũa trong miệng cậu rút ảnh trong túi đưa cho Hae.

– Này ! – Hyuk giơ tấm ảnh cho Hae.

– Ha ! – Hae giật tấm ảnh đút vào túi mình. – Xin lỗi nhá, tôi không muốn làm thế

chút nào đâu ! Tại cậu cả thôi ! – Hae vội đứng lên, đang định đi thì…

– Cậu nghĩ tôi cũng ngốc như cậu sao ?

– Huh ? – Hae tròn mắt.

– Tùy cậu thôi, tôi còn rất nhiều ở nhà mà ! Ngày mai tôi sẽ đăng nó lên trang web của trường, chắc fan của cậu sẽ ngạc nhiên lắm nhỉ ? – Hyuk nhếch mép.

– Cậu… – Hae đứng như trời trồng, cậu không biết phải làm gì cả.

– Mau ngồi xuống đi ! – Hyuk nói như ra lệnh và Hae đã làm theo như thế. Hắn đã nói thế thì cậu còn có thể làm gì chứ ! Chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe theo hắn thôi !

Tối hôm đó… Kangteuk ‘s house…

– A, Haenie về rồi hả ? Sao hôm nay con trông lạ thế ! – Teuk ngạc nhiên khi mà Hae về đến nhà mà không toe toét như mọi hôm.

– Omma…

– Huh ?

– Omma chụp cái này khi nào thế ? – Hae giơ tấm ảnh ra trước mặt Teuk.

– Haenie, con kiếm đâu tấm ảnh đó !

– Omma trả lời con trước đã.

– À, cách đây 1 tuần thì phải.

– Omma đã gửi nó cho ai ?

– Ưm..tất cả các bạn của omma ! – Teuk ngây thơ.

– Trời ạ ! – Hae thở dài.

– Có chuyện gì vậy ?

– Không có gì. Con lên phòng trước đây.

– À, ừ.

Cá ngố ‘s room…

Hae vứt cặp sách đánh bịch…

– Tên chết tiệt…Vì hắn mà mình mệt thế này. – Hae nhớ lại sáng nay, tên Hyuk Jae đó đã kéo cậu đi khắp nơi, thật là mệt không chịu được.

Điện thoại khẽ kêu…

From Khỉ đẹp zai

To Cá ngốc nghếch

“ Cá ngốc, ăn gì chưa ? “

– Tên Khỉ này đã lưu số vào máy mình lúc nào thế không biết ? Lại còn lưu tên lung tung nữa chứ ! – Hae cau mày.

From Cá đáng iu

To Khỉ đáng ghét

“ Cậu hành tôi ở trường còn chưa đủ hay sao ? “

“ Chưa :D ”

Thế là cả tối ấy Hae ngồi nhắn tin với Hyuk.

“ Mau ăn đi nhanh lên ! Hay còn cần tôi đến đút cho nữa hả ? “

“ Ai khiến “

“ Còn không mau ăn đi ! Không nghe tôi sẽ gọi điện về nhà cậu đấy “

“ Thử xem “ – Hae vừa ấn send xong đúng 3s thì…

Reng…reng…

– Kyuhyunie, con nghe điện thoại đi !

Hae giật mình.

“ Tôi ăn là được chứ gì ? “

“ Thế có phải ngoan không ? “

9h30…

Điện thoại lại kêu…

“ Cá ngốc, ngủ sớm đi, mai tôi qua đón ! “

“ Không cần, tôi tự đi được ! “

“ Còn không mau ngủ đi ! “

“ Biết rồi ! “

“ Cá ngốc này…”

“ Gì nữa ? Cậu không để tôi ngủ à ? “

“ Ngủ ngon nhé ! ^^ “ – Hae càu nhàu khi mở tin nhắn ra đọc và rồi chợt khững lại…

“ Ừm. Cảm ơn. Ngủ ngon. “ – Khi nhận được tin nhắn của Hae, Hyuk cười toe toét mà

không biết rằng lúc nhận được tin nhắn của Hyuk, mặt Hae đã đỏ cỡ nào !

Sáng hôm sau…

I wanna love you I can’t live without you
Du nuneul gamgo nae du soneul jabgu
I wanna have you I really need you
Jigeum idaero modeungeol beoryeodugo
I wanna love you I can’t live without you
neon geujeo naegero dagaseo myeondwae
I wanna have you nae modeungeol julke
ijeneun neoege yaksokhalke

– Yobuseyo ? – Hae với tay nghe điện thoại, giọng vẫn còn ngái ngủ.

– Dong Hae, chẳng phải hôm qua tôi đã dặn cậu đi ngủ sớm sao ? Tại sao giờ này

vẫn chưa chịu dậy ?

– Huh ? – Bây giờ Hae mới chịu mở mắt ra nhìn đồng hồ.

– Sao, mấy giờ rồi ? – Tiếng Hyuk ở đầu dây bên kia.

– Ôi…chết…chết rồi. – Hae bật dậy, quên mất là mình đang nói chuyện điện thoại,

vứt luôn di động ra giường rồi chạy vào phòng tắm.

5p sau… Hae phi xuống nhà với tốc độ ánh sáng.

– Omma, tại sao omma gọi Kyuhyunie mà không gọi con dậy ?

– Haenie có dặn omma đâu ! Mà Kyuhyunie…

– Pama, con đi luôn đây ! – Hae chẳng chờ Teuk nói thêm mà phóng thẳng ra khỏi nhà.

– Teukie, Haenie nó đi đâu thế ? – Kang ngồi ăn sáng bên cạnh ngạc nhiên hỏi.

– Em không biết, hôm qua nó đâu có dặn em sáng nay gọi nó dậy sớm để đi đâu

đâu ! Mà tại sao Haenie lại mặc đồng phục ? – Teuk quay sang nhìn Kang. – Hôm nay là chủ nhật mà ! Kyuhyunie vẫn còn đang ngủ trên kia.

– Đấy là điều em định nói với Haenie hả ?

– Ừm. Nhưng mà Haenie nó đã chạy mất tiêu rồi !

Hae chẳng chịu nghe pama nói gì mà đã cuống cuồng chạy luôn, ra đến cổng thì

chẳng biết chạy đi đâu ( bó tay ). Bỗng một chiếc Carmy đỗ xịch trước mặt Hae.

– Cậu cũng vội quá nhỉ ? Mau vào trong đi ! – Hae nhìn Hyuk rồi vào xe mà chẳng nói câu nào.

– Tại sao cậu lại ăn mặc như thế ? – Hyuk quay xuống nhìn Hae ở ghế sau.

– Muộn học rồi đấy ! Cậu còn không mau đi đi ! – Hae kêu ầm ĩ.

– Khoan đã…cậu vừa nói gì cơ ? Đi học á ? Hahaha… – Hyuk cười lăn lộn.

Hae thấy Hyuk cười thì tức lắm ! Hai má đỏ bừng lên.

– Ya, cậu làm sao vậy hả ? Tại sao lại cười ? – Hae quay đi chỗ khác, phồng má giận dỗi.

– Tôi xin lỗi, đừng giận mà ! Tại cậu nói buồn cười nên tôi mới…

– Cậu nói vậy là sao ? – Hae tròn mắt nhìn Hyuk.

– Hôm nay là chủ nhật mà. Cậu định đi học thật đấy à ?

– Cái…cái gì cơ ? Chủ nhật á ?

– Vậy cậu nghĩ hôm nay là thứ mấy hả ?

– Tôi..tôi… – Hai má bắt đầu đỏ ửng vì ngượng khi mà Hyuk cứ nhìn cậu chằm chằm.

– Tôi về đây. – Hae đẩy cửa xe định ra nhưng bị Hyuk kéo lại.

– Ai cho cậu về hả ?

– Ya, mau bỏ tôi ra. – Hae kêu ầm ĩ nhưng Hyuk vẫn nắn chặt tay Hae.

– Vào thì dễ nhưng ra thì khó đấy ! – Hyuk ẩn Hae ngồi xuống ghế và khóa chặt

cửa xe.

– Ya, cậu đang làm cái gì vậy ? Mau mở cửa ra.

– Tôi đã nói rồi. Cậu đã vào đây thì đừng mong ra nếu không có sự đồng ý của tôi. – Hyuk không thèm quay lại và bắt đầu lái xe.

– Ya, cậu định đưa tôi đi đâu ?

– Đến nơi rồi cậu sẽ biết.

– Nếu thế thì cậu cũng phải để tôi quay về xin phép omma đã chứ !

Kít. Hyuk dừng xe, quay lại nhìn Hae. Cười một nụ cười gian không thể tả được.

– Tại..tại sao cậu lại cười ? – Hae giật mình, vội vàng lùi lại.

– Đương nhiên là tôi sẽ không ngốc đến nỗi thả cho cậu về nhà chứ ! – Hyuk cười toe toét.

– Huh ?

– Cậu đúng là đồ ngốc. Mau đưa điện thoại đây ! – Hyuk chìa tay ra trước Hae.

– Tại sao tôi phải đưa điện thoại cho cậu.

– Tôi sẽ gọi về nhà xin phép dùm cậu. Vậy được chưa hả ?

– Cậu định nói gì với omma tôi ? – Hae như còn chưa tin tưởng Hyuk.

– Tôi sẽ xin phép omma cho cậu đi chơi cùng người yêu, được chưa ?

– Cái gì ? Ai..ai là người yêu cậu ?

– Cậu đã làm người yêu của tôi từ hôm qua rồi ! – Hyuk cười gian.

– Chỉ là đóng kịch thôi. Tôi sẽ không để cậu nói thế với omma tôi !

– Thôi được rồi. Vậy cậu tự gọi đi. Nếu không tôi sẽ gọi và nói thế đấy !

Tút…tút…

– Haenie ? Con đi đâu vậy ?

– Omma, con quên không nói với omma. Con đi chơi với bạn một chút. Khi nào về con sẽ gọi cho omma.

– Ừ. Thế cũng được.

Cụp.

– Cậu định đưa tôi đi đâu ?

– Tôi đã nói rồi. Đến nơi cậu sẽ biết mà !

Vài tiếng sau…

– Dong Hae, đến nơi rồi !

– Sao lại… – Hae sững người.

– Sao, cậu chưa đến đây bao giờ đúng không ? – Hyuk cười toe toét khi thấy thái độ sững sờ của Hae “ Biết ngay mà ! ” – Hyuk cười thầm trong bụng.

– Cậu đúng là…đây là quê tôi.

– Thật…thật à ? – Hyuk ngạc nhiên, mặt ngố không chịu được.

– Đúng là đồ khùng.

– Dù sao thì cũng về rồi…chúng ta…đi chơi nhé ! – Hyuk gãi đầu.

– Cậu thật là… – Hae bỏ đi trước.

“ Đồ chết tiệt, bắt mình dậy sớm rồi chờ hàng tiếng đồng hồ, cuối cùng lại là về quê mình à ? ” – Hae lẩm bẩm.

Cả quãng đường Hae không thèm nói với Hyuk một câu nào, công nhận là Hyuk làm thế thì cũng tức thật !

– Ya, Dong Hae, cậu giận tôi đấy à ? Tôi đâu có biết đâu ! Nếu biết là quê cậu thì tôi đã đưa cậu đi chỗ khác rồi ! – Hyuk chạy theo sau Hae.

– …

– Ya, Dong Hae, cậu không nghe thấy tôi nói à ?

– …

– Haenie !

– Ya, ai cho phép cậu gọi tôi như thế hả ? – Hae quay lại, mặt đỏ bừng.

– Tại cậu không nói với tôi nên…

– Ơ, Haenie…con về từ bao giờ vậy ? Người yêu con à ?

– Ơ, không phải đâu ạ. Đây là…

– Con chào cô. Con là Eun Hyuk, người yêu của Haenie ạ ! – Hae chưa kịp nói hết thì Hyuk đã xen vào.

– Cái gì ? – Hae tròn mắt.

– Ồ vậy hả ? Haenie, người yêu của con đẹp trai mà ngoan quá nhỉ ?

– Cô à, không phải…

– Haenie, mình đi thôi ! – Hyuk bỗng khoác tay qua vai Hae.

– Ừ, hai đứa nên về nhà đi ! Chắc bà mong lắm đấy !

– Vâng, con chào cô. Haenie, đi nào ! – Hyuk cứ thế kéo Hae đi.

– Ơ, cậu làm cái gì thế hả ? Mau bỏ ra ! – Hae kêu ầm ĩ.

Người hàng xóm mỉm cười.

“ Bọn trẻ ngày nay yêu lạ thật ! ”

Hyuk đi theo Hae đến ngôi biệt thự to nhất làng.

– Nhà bà cậu đây à ? To thật đấy ! – Hyuk trầm trồ.

Hae im lặng, tay nhấn chuông, cậu cứ cố tình lờ đi như kiểu không nghe thấy Hyuk nói gì.

“ Phải mang theo cả tên này, biết làm thế nào bây giờ ? ”

Rầm. Cánh cổng gỗ được mở ra.

– Haenie !

– BÀ ! – Hae lao vào, ôm chầm lấy bà lão.

– Tại sao lâu lắm rồi mà nhà cháu không về hả ?

– Ơ..tại… – Hae lúng túng không biết trả lời thế nào.

– Kyuhyunie và Kangteuk đâu cả rồi ? – Bà Hae ngơ ngác nhìn xung quanh.

– Ơ…con…con về cùng bạn !

– Bạn ?

– Con chào bà. – Hyuk từ đâu ló ra, cười toe toét.

– Ờ, con là bạn của Haenie hả ?

– Dạ, con là người yêu của Hae ạ !

– Cái gì ? – Hae tròn mắt nhìn Hyuk.

– Hả ? Người yêu hả ? Sao không nói sớm ? Mau vào nhà đi con ! – Bà Hae cười.

– Vâng. Cảm ơn bà.

– Bà ơi, đây không phải…

– Ya, cậu làm cái gì vậy hả ? Tại sao lại nói linh tinh thế ?

– Haenie à, có gì mà phải ngượng chứ ? Hai đứa mau vào nhà đi ! – Bà Hae ẩn cả hai vào nhà.

Bà Hae rót nước, đặt trước mặt cả hai.

– Cháu là…

– Dạ, cháu là Eunhyuk nhưng bà cứ gọi cháu là Hyukie là được rồi ạ ! – Hyuk lại giở nụ cười “ hở lợi ’’ quen thuộc của mình.

– Thô lỗ. – Hae không ngẩng lên.

Nụ cười trên môi Hyuk vụt tắt.

– Bà ơi, con và Haenie có thể đi ra biển chơi được không ạ ?

– Ờ, bà quên mất. Hai đứa mau ra đi. – Bà Hae vội giục.

– Con không đi đâu. – Hae ngẩng lên nhìn bà và tuyệt nhiên không liếc qua Hyuk cái nào, cứ như kiểu ở đây chỉ có 2 người là cậu và bà thôi.

– Chẳng phải mỗi lần về quê là con lại chạy ngay ra biển sao ? Tại sao lần này lại không đi ?

– Con mệt lắm ! Con lên phòng đây.

– Cậu ốm à ? – Mặt Hae bỗng đỏ bừng khi bàn tay Hyuk đặt lên trán cậu.

– Cậu…cậu làm cái gì đấy ?

– Đâu có nóng lắm đâu nhỉ ? – Bỏ ngoài tai lời nói của Hae, Hyuk tiếp tục gí sát mặt mình vào mặt Hae, tay đặt lên trán mình.

– YA, hai đứa tình cảm quá ! Haenie à, bà lấy quần áo cho con thay rồi 2 đứa đi chơi đi nhá ! – Bà Hae đứng đằng sau suýt xoa.

– Ơ kìa bà.

5p sau…

– AAAAAAAAAAAAA ! BÀ ! – Tiếng Hae vọng từ tầng 2 làm Hyuk và bà vội vàng chạy lên.

– Sao vậy Haenie ? Có chuyện gì vậy ? – Hyuk lo lắng đến nỗi đang có dấu hiệu định phá cửa.

– Cậu không được vào đây ! – Hae hét ầm ĩ.

– Haenie ?

– Bà, tại sao bà lại lấy cho Haenie bộ này ? – Hae tuôn một lèo khi nghe thấy giọng bà.

– Ukm, quần áo của Haenie bà cất hết rồi. Còn mỗi bộ đấy thôi.

– BÀ ! – Hae kêu ầm ĩ. – Con không mặc bộ này đâu !

– Con định không mặc gì à ?

– Con… – Hae cứng họng, công nhận là nếu bây giờ không mặc bộ này thì cậu đúng là không có gì để mặc thật, bộ đồng phục cậu đã đưa cho bà giặt rồi.

– Haenie ! – Bà Hae đứng bên ngoài gằn giọng.

– ….

– Con đừng để bà phải vào lôi con ra đấy !

– …..

– 3…2…mô.

Cạch. Cửa mở. Hae bước ra, cúi gằm mặt.

– Đấy, thế có phải ngoan không ? – Bà Hae mỉm cười còn Hyuk thì há hốc mồm kinh ngạc. “ Đây có phải Dong Hae mà mình biết không vậy ? ”

Dong Hae mặc một cây đen làm nổi bật làn da trắng bóc. Chiếc áo sơ mi đen hay phải gọi là chiếc áo khoe ngực khi mà nó chỉ có 2 cúc áo. Chiếc quần bò mài rách ôm sát chân Hae. Nhìn Hae thực sự rất gợi cảm ! Hay theo cách khác còn gọi là “ quyến rũ ”.

– Dong Hae, cậu…

– Đừng nói gì cả ! Cậu mà còn nhắc 1 từ nào về bộ quần áo này thì đừng có trách tôi.

– À, ukm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s